Có một lần, một người bạn của mình khuyên rằng: “Sao không thử làm nail đi? Nghề đó dễ kiếm tiền hơn vẽ nhiều!”
Ngay khoảnh khắc nghe câu nói ấy, mình chợt nhận ra rằng có lẽ bạn chưa từng hiểu hội họa với mình là gì.
Hội họa không đơn giản chỉ là công việc, càng không phải một kỹ năng đơn thuần giúp mình kiếm sống. Đó là một nơi dừng chân, một thế giới mà mình có thể bước vào bất cứ lúc nào để tìm thấy bình yên, để được là chính mình.
Vẽ Không Chỉ Là Một Công Việc – Mà Là Cả Một Hành Trình
Có những ngày, thế giới ngoài kia ồn ào và đầy áp lực. Công việc chính của mình xoay quanh những bản kế hoạch, những deadline nối tiếp, những cuộc họp liên miên, và cả những trách nhiệm đôi khi khiến mình quên mất bản thân. Nhưng khi đặt bút xuống trang giấy, khi mở iPad lên và để những nét vẽ đầu tiên hiện ra, mình thấy mọi thứ như chậm lại.
Mỗi bức tranh mình vẽ không chỉ là một hình ảnh, mà là một câu chuyện. Khi mình vẽ một bộ trang phục truyền thống, mình không chỉ nhìn thấy màu sắc, mà còn thấy cả lịch sử, những phong tục, những nét văn hóa in sâu trong từng họa tiết.
Vậy nên, nếu có ai hỏi “vẽ để làm gì?”, mình sẽ trả lời: “Vẽ để nhớ.”
Mỗi Bức Tranh Là Một Câu Chuyện Của Quá Khứ Và Hiện Tại
Khi vẽ một cô gái người Dao, mình không chỉ đơn thuần phác thảo gương mặt cô ấy. Mình tự hỏi vì sao trên đầu cô ấy lại là một chiếc khăn đỏ rực rỡ, vì sao bạc lại là kim loại được người Dao ưa chuộng, vì sao những họa tiết trên trang phục lại có bố cục như vậy.
Vẽ một cô gái H’Mông, mình không chỉ nhìn vào những hoa văn thổ cẩm, mà mình muốn biết ý nghĩa của từng đường kim, từng sợi chỉ—chúng là biểu tượng cho điều gì? Là sự bảo vệ? Là sự gắn kết? Là những câu chuyện về đất trời, về cuộc sống du mục trên núi cao?
Mỗi nền văn hóa đều có những chi tiết mà nếu không để tâm, ta sẽ không bao giờ hiểu được. Nhưng qua từng bức tranh, mình dần dần tìm thấy câu trả lời. Mỗi nét vẽ không chỉ là sự sáng tạo, mà còn là sự khám phá, sự trân trọng những giá trị không thể đong đếm.
Nghệ Thuật Là Cách Để Thấu Hiểu
Hội họa, đối với mình, không chỉ là phương tiện để tạo ra cái đẹp. Nó là cách để nhìn, để cảm nhận, để tìm hiểu và kết nối với những gì đang dần bị lãng quên. Và quan trọng nhất, hội họa là thứ khiến mình hạnh phúc.
Có lẽ với nhiều người, nghệ thuật là một con đường khó khăn, là một lựa chọn không an toàn. Nhưng nếu ai đó từng bảo bạn rằng “hãy chọn một công việc thực tế hơn, nghệ thuật sẽ không mang lại điều gì đâu”, thì hãy cứ mỉm cười. Vì nghệ thuật không chỉ về tiền bạc, nó còn là cách ta cảm nhận cuộc sống, cách ta lưu giữ ký ức, và cách ta kể những câu chuyện mà không ngôn từ nào có thể diễn tả hết.